Con không hợp mẹ ,phải làm sao ?

Asked by

Xin chào mọi người,em là teen nữ.hiện tại 14 tuổi và em xin mọi người góp ý trong vấn đề mẹ-con: Mẹ em khá hiền,là người phụ nữ của gia đình nhưng mà hơi dễ tự ái, dễ "Xót" còn em thì khá trầm tính,khó chiều (dân gian gọi là ở sướng không quen chịu khổ )nhưng mà được cái không đua đòi,đôi khi hơi hơi "Lì" nhưng căn bản là ngoan,biết trên biết dưới. Vấn đề là mẹ em với em nhiều hay cãi nhau dù là cái vấn đề nhỏ nhất.Và nó xuất phát từ tính ngay thẳng quá mức của em( đối với những vấn đề phải rõ ràng,em khá cầu toàn) và sự đôi lúc có tính "bỏ bê_ích kỉ " của mẹ. Vd: Hôm trước em đi học về,không kịp dọn nhà mệt quá ngủ tới tận 2h(không thay đồ,không rửa mặt ngủ ngay trên sofa khách luôn,tại đi xa đạp về nắng lắm.nắng Tây Nguyên khó chịu phải biết) lúc dậy thì trời trở mưa mà mẹ em giặt cái áo cần tối nay dùng luôn,dặn em nhớ phơi sớm cho mẹ kẻo chiều mưa đồ không khô được.Thế là lúc dậy thì mẹ em đang ngồi thêu tranh tay,em hỏi "Mẹ ơi sao lúc nãy con ngủ gật mẹ không kêu con dậy sớm phơi đồ.giờ gần mưa rồi sao mà phơi được" (mặt nhăn nhăn) thì mẹ chửi "Không làm thì để tao làm,không làm lười thối xác lại còn lắm chuyện" rồi em cũng có giải thích.Một lúc nói qua nói qua nói lại thì mẹ bê thêm vài câu chửi thề dân gian nữa và cuối cùng em về phòng nằm khóc thầm thôi ....Mẹ ở ngoài thì cứ lèo nhèo em mất dạy nữa cơ. Nhiều lúc thì em cũng tự ý thức mẹ với mình không hợp,nhiều lúc tránh vấp phải tranh luận với mẹ.thành ra mẹ lại tương tư "Nhà có mỗi đứa con gái mà nó chả thương mình rồi ngồi khóc".Em không biết phải làm sao cả.Nói gì là mẹ cũng tự ái là em không thương mẹ hết.Nhiều lúc em cảm thấy như mình là con rối không được ý kiến những gì mẹ làm sai. Nhiều lúc vì những chi tiết nhỏ nhặt mà mẹ khóc lóc với bố,kiểu như oan ức lắm.nói hết phần để em khỏi giải thích dù chuyện đó mẹ sai nữa chứ.Em bực bội nhưng mà "chiếc gối" một lần nữa là bạn của em thôi,nói lí với bố thì bố cũng chửi mất nất nên im lặng là vàng . Em thực sự rất muốn một buổi tâm sự thẳng thắn trao đổi về vấn đề của em và mẹ nhưng mà em sợ mẹ em tự ái,khóc,rồi méc bố (em bị ăn quật liền,còn bị bả tai nữa cơ,tại hồi 7 tuổi e thử nói chuyện với mẹ rồi),mà ai cũng sợ mẹ khóc nên thôi ...không giám nói//lúc này im lặng là kim cương Em không biết làm sao để mẹ em sửa những lỗi sai của mình mà không gây hù hằn nội bộ.Chứ em thì kiệt lực và buồn lắm rồi.Thấy mẹ với em như có lực cản vô hình ấy. fs:Mọi người nhận xét em ngoan,trầm tính,khá chín chắn và khôn ngoan với nhiều bạn cùng cha lứa Đến đây thì em xin cảm ơn ai đã học tới đoạn này,em cần lắm một lời an ủi hay một lời khuyên.

Follow 0 View 4804 Answer 1
DMCA.com Protection Status